Chương 12: Xin Lỗi, Chúng Tôi Chỉ Muốn Thấy Thuyền Cập Bến Mà Thôi
Nếu có ai hỏi Roel thời gian hạnh phúc nhất trong ngày của cậu là khi nào, thì câu trả lời chắc chắn là ngay bây giờ. Tại cổng biệt thự của nhà cậu, một cô bé tóc bạch kim đang dang rộng đôi tay ôm lấy cậu anh trai của mình, người vừa trở về sau một ngày thực tập mệt mỏi. Thần thái hơi nhút nhát song hành với vẻ ngoài tuyệt trần của cô bé đã tạo nên sự kết hợp hài hòa, một phong thái quyến rũ có thể thu hút ánh nhìn của bất cứ ai. “Anh về rồi đây, Alicia.” Cảm thấy vui sướng một chút khi nhận được cái ôm ngọt ngào có phần vụng về của cô em gái bé bỏng của mình, Roel đáp lại Alicia bằng một cái ôm trong khi đang xoa đầu em một cách say mê thích thú. Như một điều hiển nhiên, Roel là một phần nguyên nhân dẫn đến hành động của Alicia hiện tại. Chỉ cần nhìn qua là biết, Alicia không phải là loại người có thể dễ dàng chủ động ôm người khác như thế. Cô bé là một thiếu nữ điềm đạm và ít nói. Nhà Ascart đã nuôi dạy Alicia thành một quý cô đoan trang và duyên dáng. Ngoài người cha đã khuất của ...